Nhờ hat-trick của Mbappé và bàn thắng của Vinicius, Real Madrid thắng đậm Real Sociedad 4-1 trên sân nhà ở La Liga. HLV Mourinho trong buổi phỏng vấn sau trận đã khen thái độ của các cầu thủ ở hiệp hai.
Dưới đây là nội dung phỏng vấn nhanh sau trận.

Đánh giá trận đấu
Real Sociedad là đội rất chất lượng, gây cho chúng tôi nhiều khó khăn. Ở kiểu trận như thế này, tôi rất muốn có timeout uống nước để khoảng phút 25 có thể dặn dò các cầu thủ vài điều, vì chúng tôi bị bất ngờ. Dù họ không tạo nhiều mối đe dọa, pressing họ rất khó. Trước khi thay người hiệp hai, trong lòng chúng tôi vẫn chưa yên, nhưng chúng tôi giữ được bình tĩnh, hiệp hai đội bóng chơi rất mạnh. Tôi không thích đánh giá riêng một cầu thủ, nhưng màn trình diễn của Mbappé quá phi thường, thực lực quá lớn.
Về Mbappé
Anh ấy ghi bàn, có sức sáng tạo; khi đội lâm vào thế khó, anh lùi về phối hợp với đồng đội, giúp đội đẩy lên và tạo ra mối đe dọa. Anh đá một trận khó tin, còn tập thể thì luôn là một khối. Trận đấu rất hay, nhiều pha xử lý cá nhân đẳng cấp, hàng thủ kiểm soát hoàn toàn tình hình, tuyến giữa vận hành chính xác như máy, hàng công thì khỏi phải nói… Chúng tôi lẽ ra còn ghi thêm, nhưng với những gì Real Sociedad thể hiện, họ mang bốn bàn thua về nhà chắc chắn rất thất vọng.
Về Bellingham và Vinicius
Chúng ta có thể nói về cả hai người họ, rồi Bernardo, Federico (Valverde)… Đội đang sung sức, chúng tôi có những cầu thủ đẳng cấp, họ đoàn kết, CĐV cũng ghi nhận điều đó.
Trở lại Bernabéu
Nơi này còn đẹp hơn trước. Cảm giác thắng trận thật tuyệt. Trước trận tôi rất bình thản, dù sao cũng đã làm nghề bao nhiêu năm. Tôi có một nhóm cầu thủ rất xuất sắc, nên dù với tư cách HLV hay một người yêu bóng đá, tôi đều tận hưởng.
Dưới đây là nội dung buổi họp báo sau trận.
Trở lại Bernabéu
Đá ở Bernabéu, tôi rất bình thản; trước mỗi trận tôi không quá căng. Tất nhiên tôi thích lần theo Benfica đến đây, đó là một trận khó, chúng tôi không chịu nổi pressing của Real Madrid.
Real Sociedad dù không tạo ra nhiều cơ hội, nhưng hiệp một họ chỉ cần một cú dứt điểm trúng đích đã có bàn. Họ giữ cự ly đội hình rất tốt, HLV của họ cũng giỏi; khoảng cách giữa hai trung vệ được kéo khá rộng, rất khó pressing. Ở kiểu trận như vậy tôi rất muốn có timeout uống nước, nhưng không có, nên tôi chỉ còn cách chờ nghỉ giữa hiệp rồi điều chỉnh. Hiệp hai chúng tôi ghi ba bàn, lẽ ra có thể là bốn, nhưng Real Sociedad chơi hay. Hiệp hai Jude (Bellingham), Vinicius và những người khác đã cho thấy đẳng cấp.
So sánh Ronaldo với Mbappé
Tôi không thích đem cầu thủ ra so sánh, nhưng anh chàng này (Mbappé) quá giỏi. Tôi vui vì anh ấy đã viết nên lịch sử ở World Cup, vì nhà vô địch thế giới có 25 người, nhưng người được nhớ mãi chỉ có một: người ghi nhiều bàn nhất, người tạo ra lịch sử.
Anh ấy khao khát viết lịch sử cùng Real Madrid. Tôi nhìn thấy một tập thể xuất sắc; dù bỏ Kylian (Mbappé) ra, đây vẫn là một đội rất hay. Hiệp một chúng tôi gặp vài khó khăn, nhưng chúng tôi biết phải đá như một khối: kiên nhẫn chờ, giữ bình tĩnh và đội hình gọn… Chúng tôi giữ được bóng, hiệp hai còn tiến thêm bước. Có lẽ vì tập luyện giữa tiếng gầm của đường đua Madrid (chặng F1 Tây Ban Nha), tốc độ của anh ấy cũng tăng thêm một hai nấc… Tôi rất thích cách đội chơi ở hiệp hai.
Tiền đạo tham gia pressing
Tôi luôn nói, trong sự nghiệp mình từng dẫn dắt nhiều đội: có đội sở hữu những cầu thủ phi thường, có đội có người giỏi nhưng chưa phải hàng đầu. Tôi luôn nói với kiểu cầu thủ đỉnh cao ấy, điều cần dạy là cách đá như một khối; còn năng lực cá nhân thì thực ra không cần dạy nhiều. Khi khâu tổ chức tấn công bị tắc, Kylian có khả năng cá nhân rất xuất sắc. Anh không phải kiểu tiền đạo điển hình chỉ biết ghi bàn hoặc ngồi chờ đồng đội dọn cỗ; anh lùi về khởi xướng, chơi một pha tường với Jude rồi xuất hiện trước khung thành.
Anh ấy thực lực vượt trội, ai cũng biết. Màn trình diễn của Kylian ai cũng thấy, nhưng nếu phải đánh giá từng người, tôi sẽ nói hai trung vệ rất áp đảo, Bernardo và Federico cũng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, Jude tạo ra cơ hội đồng thời đóng góp cho phòng ngự. Tôi rất thích hiệp hai, nhưng cũng thích sự bình tĩnh của đội khi đối mặt khó khăn. Chúng tôi sẽ gặp khó ở rất nhiều trận, và tôi rất thích sự điềm tĩnh ấy trước khó khăn. Tôi hài lòng lắm.
Trước khi hết hiệp một, khán đài có tiếng la ó
Chúng tôi đã biết Bernabéu là thế nào từ lâu, các cầu thủ đều rõ. Những người mới đến lần đầu cảm nhận bầu không khí ấy, nhưng chúng tôi đã quen. Lịch sử và yêu cầu cao của CLB hun đúc nên một lớp CĐV như vậy. Real Madrid luôn có những cầu thủ vĩ đại và đội hình mạnh, nên CĐV đòi hỏi ngày càng nhiều, ngày càng khắt khe. Thứ hai, làm CĐV là một chuyện, làm cầu thủ hay HLV là chuyện khác. Họ có quyền có cảm xúc của mình vì họ đã bỏ tiền, còn chúng tôi đứng ở vị trí này vì chúng tôi có khả năng đối mặt khó khăn một cách điềm tĩnh — điều mà nhiều đội lớn thường làm không được.
Trận gặp Espanyol, chúng tôi từng gặp những khó khăn khác, nhưng đội biết điều chỉnh cảm xúc, cuối cùng có được kết quả mong muốn, tức là ba điểm. Chúng tôi làm được việc để CĐV ra về với cảm giác ấy: biết chúng tôi có thể làm gì, và sau này sẽ còn làm được nhiều lần nữa, nghĩa là thắng trận thứ ba, thứ tư, thứ năm.
Trên sân có lúc chúng tôi không rõ phải pressing ai, khi không cướp được bóng thì cứ chờ đã. Chúng tôi giữ đội hình gọn, kiên nhẫn chờ; họ kiểm soát bóng nhiều hơn. Giữa giờ chúng tôi chỉnh hai ba vị trí, cục diện trận đấu đổi khác, và chính các cầu thủ đã lấy trận đấu về.
La ó và tràng vỗ tay
Tiếng la ó và tràng vỗ tay lúc cuối đều có lý của nó. CĐV lúc ấy thật sự thất vọng; khi thất vọng, la ó một chút chẳng hại ai, còn giúp bạn lớn lên. Nhưng có những trận phải thắng trong khó khăn. Các đội La Liga đều đá hay, họ có HLV giỏi và cầu thủ giỏi, thích kiểm soát bóng, không ngại đối đầu đội mạnh; nếu ở giải khác, đội yếu gặp đội mạnh có thể chỉ co về thủ. Còn dù là Espanyol hay Real Sociedad, họ đều cố đá theo lối của mình và tìm cách thắng, điều đó cũng đáng ghi nhận.
Tự đánh giá công việc của mình thế nào?
Tôi không cần đánh giá công khai. Một người đã hết sức thì không thể đòi hỏi hơn, còn làm tốt hay không hãy để người khác nói. Tôi hài lòng với công việc hiện tại. Khâu chuẩn bị trước mùa rất khó: có người tập 39 buổi, có người chỉ 6, 7 buổi, ví dụ Cucurella và Diomande. Muốn đội làm tốt hơn lúc này không dễ. Cảm ơn sự sáng suốt và lẽ thường của La Liga, chúng tôi có thêm một tuần để chuẩn bị. Oyarzabal vào sân hiệp hai năm phút đã lộ mệt, Bellingham lẽ ra cũng có thể vậy, nhưng thể lực anh ấy có lẽ tốt hơn. Chúng tôi làm không tệ, vì rốt cuộc phải nói bằng điểm số, và chúng tôi thắng cả hai trận, trọn 6 điểm.
Mbappé một mùa có ghi được 60 bàn không?
Kylian là cầu thủ phi thường. Anh ấy có ghi 50 hay 60 bàn không, tôi không biết, nhưng tôi thà anh ghi 40, cống hiến hết mình cho tập thể rồi cùng giành chức vô địch, còn hơn anh chỉ lo cày 60 bàn cho mình — điều vốn là thói quen của rất nhiều tiền đạo. Tôi hài lòng với anh ấy; về kỹ thuật tôi chẳng có gì để nói, nhưng ở khía cạnh giúp đội lớn lên, gánh trách nhiệm và dấn thân phòng ngự, anh còn chỗ để nâng. Anh trở lại sớm hai ngày; ở giai đoạn giao hữu, sớm hai ngày mang lại rất nhiều tác dụng tích cực. Tôi để anh đá trọn 90 phút vì nghĩ có lẽ anh sẽ ghi bàn thứ tư. Ngay khi Vinicius lập công, tôi quyết định rút anh ấy ra.
Điều không hài lòng nhất trận này là gì?
Tôi không thích để các cầu thủ ra sân khởi động trong giờ nghỉ. Tôi muốn tất cả ở lại phòng thay đồ, vì những gì tôi nói giữa hiệp không chỉ dành cho người đang đá, mà còn cho những người có thể vào sân sau đó.
HLV thể lực của chúng tôi đã biết từ phút 35 phải cho dự bị khởi động, còn tôi quyết định dùng Cucurella thay Carreras vì anh ấy mang một thẻ vàng; đá 90 phút với một thẻ vàng rủi ro quá lớn, bởi anh phải đối đầu Kubo, người rất giỏi tình huống một đối một.
Tôi hài lòng về mọi mặt, kể cả giai đoạn đội chơi chưa thật hay. Tôi hài lòng với cách đội đối mặt khó khăn, vì các cầu thủ vốn chuẩn bị cho một kịch bản trận đấu khác. Họ gây khó cho chúng tôi bằng di chuyển, việc kéo giãn khoảng cách giữa hai trung vệ cộng thêm Oyarzabal lùi sâu. Trên sân chúng tôi có phần do dự. Khi đã do dự thì đừng hoảng, hãy tin rằng cuối cùng chúng tôi sẽ lấy trận đấu, nên tôi rất hài lòng.
Rút Vinicius
Chúng tôi cùng nói tiếng Bồ Đào Nha nên dễ đùa hơn. Nếu Vinicius không ghi bàn, chưa tìm được cảm giác tốt, tôi tuyệt đối không rút anh ấy. Tôi thay vì anh cần nghỉ một lúc, ba ngày nữa chúng tôi còn một trận. Tôi cho rằng rút anh sau khi đã ghi bàn là thời điểm đẹp, để anh cảm nhận tràng vỗ tay của CĐV.
